ĐỌC BÁO HÀNG NGÀY.
Chào mừng quý vị đến với XUÂN ĐÀN - TOÁN - PHẦN MỀM.
CÓ BỆNH
| " Truyện ngắn về đề tài nhà trường " Truyện ngắn về đề tài nhà trường |
||
|
CÓ BỆNH Truyện ngắn
1.- Thầy giáo Bệ ngây mặt nhìn trân trời xanh. Trời xanh văn vắt như cái thùng sơn khổng lồ úp ngược. Rỗng không. Mênh mông. Vậy mà trên đó lại có vô vàn đường ngang lối tắt, nhiều hơn tất cả mọi con đường lớn nhỏ trên mặt đất cộng lại. Bệ cũng có một con đường riêng nối với cao xanh từ con dế yêu bên cạp quần. Dế yêu, cái từ sặc mùi cáo mèo ngọt xớt. Với Bệ trước đó cái từ dế yêu còn ngọt ngào hơn mọi người nhiều lắm. Bây giờ thì khác, nó đổi thành dế họa rồi. Đúng vậy, nó là dế họa, rất rất họa là đằng khác. Mọi sự rắc rối hôm nay đều từ nó mà ra cả.
* * *
Bệ nhận được điện thoại hiệu trưởng gọi lên phòng Hội đồng. Hiệu trưởng trang trọng trao tờ giấy mời lên Văn phòng Bộ nhận huân chương Dũng cảm bội tinh, kèm lời chúc xã giao Mừng cho đồng chí và cái bắt tay hờ hững, mêm oặt như có ý ngầm bảo Mày vẫn chỉ là thằng giáo viên xoàng thôi, vinh dự của mày đổi bằng bao vinh dự của người khác đấy, rồi mày phải trả nợ đủ. Bệ quá vui lại chả nhận thấy những dấu hiệu ấy của cấp trên. Vậy là việc làm của mình đã được cấp cao ghi nhận. Nó sẽ thổi bay đi những vụ tranh cãi đúng sai từ trong nhà ra cơ quan lâu nay. Chuyện xảy ra cứ như đùa mà hóa thật. Thằng bạn học mở cửa hàng bán điện thoại ở phố cứ mời Bệ vào thăm. Rồi tỉ tê bảo thời đại thông tin đeo dế cạp quần cũng là mốt thời thượng. Lương cao như Bệ mà không sắm một con dế đeo cạp quần thì tẩm quá. Có dế khắc nâng giá trị con người lên nhiều lần. Nhớ có lần bạn ở Sài Gòn gọi điện nhờ số máy của thầy Minh cùng tổ văn bị Minh nói mát mà ngại. Nhưng nghĩ mình suốt ngày lên bục có nhu cầu gì đâu mà sắm di động lại thôi. Đang giảng bài mà reng một cái thật chả ra làm sao. Trong khi nhà trường có quy định nghiêm cấm học sinh dùng điện thoại di động trong trường. Nhìn cảnh đang họp mà có chuông réo trong túi mà ngại, bất tiện nhiều hơn là có tiện. Nhưng lời tỉ tê của thằng bạn đã trang bị lại cách nghĩ cho Bệ. Đang xuôi xuôi tính hỏi mua con re rẻ hợp túi thì như bắt được thóp, thằng bạn tiếp luôn con đường đi tới: Đã chơi chơi hẳn loại xịn, quay phim chụp ảnh nghe nhạc tĩ tã mới là sành điệu, chơi loại loàng xoàng vài hôm chán có mà cho không người ta chắc gì đã cho được. Ông lại lo thiếu tiền chứ gì, cứ lấy mà dùng, bạn bè ngại gì, lúc nào có đưa cũng được mà. Không biết dùng á, mó máy một lúc là giỏi liền, có gì quá phức tạp đâu. Bùi tai, lại hơi bị sĩ, Bệ cầm luôn một con trên bốn triệu, tính trả dần ba tháng là hết. Mua được ít bữa gặp kì thi tốt nghiệp, Bệ được điều về Hội đồng thi của trường số 2 cùng huyện. Cảnh thi ở trường loại hai không như ở trường loại một. Bên ngoài cổng trường là nhiều Trung tâm giải đề thi, giải xong câu nào là tức tốc photo rồi có những chiến sĩ Lượm chui rào, leo tường đưa vào các phòng. Lực lượng bảo vệ các sắc phục đều làm ngơ. Lực lượng coi thi đã được mấy ông bà trong Ban đại diện phụ huynh tự nhận là Cái bang có nhời bằng lời nói và phong bì với Hội đồng thi trước rồi. Tuy không có sự quán triệt, nhưng phong bì ai cũng nhận, lời nói ai cũng nghe cả. Cái nếp này đã có nhiều năm, đến mức học sinh khi bị điểm kém đều bảo nhau cứ yên tâm đi, học kém thì thi thầy, đỗ hết. Bệ thời đi học cũng đã từng thi thầy như thế nên cho việc coi thi năm nay cũng là chuyện bình thường. Ngồi buồn, nhìn các chú Lượm xăng xái trước mặt các sắc phục bảo vệ sự an toàn, tôn nghiêm của kì thi mà vui vui, chợt nghĩ mình chưa dùng công năng quay phim của con dế yêu bao giờ, Bệ đem ra hí hoáy bấm máy thử một hồi. Có việc đỡ buồn ngủ hẳn. Suốt nửa buổi sáng Bệ cứ ngồi bấm máy chơi, còn ông bạn đồng nghiệp thì ngồi lơ mơ ngủ chờ hết giờ thu bài. Rồi kì thi cũng kết thúc một cách tốt đẹp, an toàn, nghiêm túc, hơn hẳn kì thi ở trường một, Hội đồng thi làm ăn dớ dẩn thế nào đó mà bị dân tổ chức lực lượng đuổi đánh, phải nhờ đến quân đội, cảnh sát địa phương giải cứu. Việc quay chơi cảnh thi chỉ vậy thì ai biết đến một thầy giáo Bệ trung thực dũng cảm. Lại thằng bạn bán điện thoại giúp. Cũng vô tình thôi. Toàn những cái vô tình vĩ đại cả mới lạ. Hôm đi qua cửa hàng của nó Bệ rẽ vào trả thêm ít tiền nhân đi coi thi về có lộc. Thằng bạn pha nước mời, rồi cà kê hỏi chuyện thi cử và bình luận về chuyện động trời ở trường một. Hội đồng làm ăn thế nào mà mất lòng dân thế, liệu có đáng làm thầy của nền giáo dục nhân dân nữa không. Sao không nhớ câu dân là gốc, dân là chủ nhỉ. Nền giáo dục xuống cấp từ những người thầy. Thời xưa sao các ông đồ dù dốt đến đâu cũng chỉ bị dân châm chọc kiểu liếm đĩa hỏi chữ gì đây thôi. Thời nay thầy bị dân phẫn nộ đánh đuổi thì còn ra thể thống gì nữa. Còn cậu nữa đấy. À, tớ coi thi ở trường hai cơ, ngon lành lắm. Sao cùng một huyện mà lại có hai cách làm, hai thái độ ứng xử thế? Trường một do thầy ở huyện khác về coi thi, ai biết họ làm ăn thế nào. à, tớ dùng con di động quay thử cảnh thi thanh bình, cậu thử xem tớ quay có đạt không nào. Thằng bạn sốt sắng xem khách có biết cách dùng hết công năng của máy không liền vào vi tính thao tác. Hóa ra cảnh quay khá đạt. Thậm chí chẳng thua gì một nhà báo chuyên nghiệp. Bệ nhận xét: Thế thì máy di động tiện lợi quá nhỉ. Nhà mình có việc mình chả cần thuê người quay phim cũng được nhỉ. Ông còn chưa khai thác hết công năng máy đâu. Muốn xem phim đến đây tớ nạp băng cho, Yến Vi, Vàng Anh có hết, mười nghìn một băng xem đã con mắt nhé. Đang mở máy xem phim tự quay thì có khách đến mua pin dùng cho máy ảnh. Khách tự giới thiệu là phóng viên đi tác nghiệp về vụ dân đánh thầy giáo coi thi thì hết điện phải mua pin ngoài. Thằng bạn bô bô: Ông này cũng vừa đi coi thi về, có mấy cảnh quay khá lắm, nhà báo có muốn xem không. Nhà báo ngỏ ý xin cóp vào USB làm tư liệu, Bệ chẳng giữ làm gì. Đồ chơi í mà. Tối hôm đó Bệ lúi húi mở băng Yến Vi xem. Thú thật, lần đầu tiên Bệ được ngắm gái đẹp khỏa thân. Cái cô này có thân thể vừa hoàn mĩ vừa rực lửa. Đúng như một lão chiến sĩ nào đó từng thốt lên: Thế này thì bố nó cũng mê chứ đâu chỉ có mình, nó bảo bán nước mình cũng gật. Bệ nhập hồn vào cảnh phim từ lúc nào không biết, toàn thân cũng cứ dướn lên theo. Lạ lắm, có cái gì như thân thể đàn bà cũng cứ áp vào người Bệ mà đập dềnh. Thốt nhiên có tiếng chuông reo lên. Tiếng vợ sấn sổ chữa thẹn: Giấu nhau mua di động để xem phim heo, thảo nào dạo này cứ kêu chậm lương. Thời buổi này làm gì có chuyện chậm lương, các thầy trở nên mô phạm hết rồi. Thôi im đi cho tôi nghe xem ai gọi cái nào. Hóa ra nhà báo gặp ở phố lúc chiều gọi điện về báo tin mừng, rằng đoạn phim Bệ quay được hết sức chân thực, Tổng biên tập gọi đó là Quả bom tấn trong ngành giáo dục và Bệ sẽ là ân nhân của một cuộc cải cách mới về giáo dục nay mai. Gớm, nhà báo hay cho người ta lên mây quá. Cảnh coi thi ở đâu chả giống đâu, cùng một trời đất này cả, đồ chơi cho đỡ buồn ngủ có đáng gì mà bom tấn bom tạ với ân nhân và cải cách. Mấy hôm sau đoạn phim của Bệ được phát trên truyền hình thật. Hàng chục tờ báo lấy ảnh từ cảnh quay ra phụ vào bài viết về chất lượng thật của giáo dục, nó rất xa so với những báo cáo trăm phần trăm tốt của các trường, của cả ngành và của các địa phương các cấp. Bộ trưởng lập tức tiếp thu dư luận, cho kiểm tra lại việc coi thi ở trường hai và đề nghị Chính phủ cho trường hai thi lại, có sự giám sát đặc biệt của Bộ trước khi có lời đáp chính thức với dư luận. Kết quả thật buồn, chỉ có gần một nửa đủ điểm tốt nghiệp. Bộ trưởng lập tức có biện pháp về việc học thật, thi thật, nói không với bệnh thành tích cho những năm học tới. Đó là lý do Bệ được nhận huân chương Dũng cảm bội tinh. Cuộc sống của Bệ vô tình mà bước sang trang mới. Từ nay Bệ sẽ phải có cách sống phù hợp với một người nổi tiếng. Nghe đâu Chủ tịch nước còn phong danh hiệu anh hùng trong dịp kỉ niệm lớn của nươc tới đây. 2.- Ngày nào Bệ cũng nhận được hàng thúng thư từ khắp nơi gửi đến chia sẻ sự dũng cảm của Bệ. Chủ yếu là thư của các nhà giáo đã nghỉ hưu. Có cả thư gửi đăng báo. Có cả thư kết bạn của học sinh. Bác bưu tá đùa: Bưu điện đến phải cử riêng một bưu tá phục vụ thầy giáo Bệ mất. Ngày nào cũng phải đi hai chuyến mới chở hết thư cho thầy đấy. Bệ hăm hở đọc kì hết số thư gửi đến trong ngày. Mệt. Mà vui. Hôm sau lên lớp cứ như đi trên mây. Hiệu trưởng đã phải nhắc nhở về thái độ với công việc. Bệ lại nghĩ thầm kiểu này ghen tức đây. Tập thể có người nổi tiếng phải lấy đó làm mừng, đằng này ra mặt nhắc nhở, chắc lại sợ mình thế chỗ nay mai. Sẵn tiền thưởng Bệ đặt làm một tủ kính trưng bày thư. Nhỡ có nhà báo đến phỏng vấn còn có tư liệu cung cấp. Có khách đến chơi thì giới thiệu cái lượng thư đáng nể này. Không thì bảo quản cẩn thận để lại giá trị tinh thần cho con cháu đời sau. Bệ ước tính lượng thư hàng ngày để đặt kích cỡ. Nếu thư nhận một tháng liền cũng cao ngót trần nhà, dài suốt gian nhà. Thôi cứ làm cỡ ba nhân bảy nhân một. Hai mươi mốt khối chứ bỡn à. Thừa thì chất thêm lên trên nóc vậy. Bệ lại đóng một quyển sổ theo dõi thư, đánh số thứ tự, ghi tóm tắt tên người gửi, địa chỉ, ngày gửi. Đọc xong vuốt lại ngay ngắn xếp theo thứ tự. Thư nào hay Bệ dùng bút đỏ đánh dấu cẩn thận. Vợ thấy chồng say sưa với công việc mới không hại gì nên thây kệ. Có lần Bệ hỏi ý kiến về cách làm, vợ thủng thẳng: Thư tình ban đầu còn gói gói ghém ghém, lúc cưới nhau rồi thì cũng chỉ đáng nhóm bếp hết. Thư này rồi cũng thế thôi. Nhưng nếu trữ được nhiều lúc bí đem bán có khi cũng được một món đấy. Bệ bực, nhưng đang sẵn niềm vui ứ bụng nên bỏ qua, cái dạng ít học đâu coi giá trị tinh thần là thá gì. Rồi một bữa Bệ nhận được thư rác. Thư bưu chính mà có thư rác nhé, đừng tưởng chỉ thư điện tử mới có thư rác đâu. Có điều thư rác bưu chính khó phát hiện, cứ phải bóc, phải đọc bình thường. Phát hiện ra thư rác có thể không đọc, nhưng ác nỗi khi phát hiện ra thư rác thì cũng là khi đã đọc xong mất rồi. Tỉ như có thư độc hai chữ to tướng: đồ hâm. Có thư độc một dòng: Mày hại bà một vụ lúa đấy. Có thư dặn dò: Vác mặt về trường hai thì no đòn. Có thư nêu câu hỏi: Vĩ đại hay vĩ cuồng, hãy nghĩ cho kĩ đi. Có thư cám ơn mát: Tập thể học sinh trường hai cám ơn người thầy chân chính một năm liền. Ban đầu Bệ vứt thư rác vào một xó tủ và không vào sổ. Vợ thấy thế bảo: Đã đến lúc chán hả, sao không ném xuống bếp để nhóm lò. Sợ lộ, Bệ mắng: Chớ có động đến niềm vui của tôi đấy. Bệ tặc lưỡi cất đi theo thứ tự nhưng không được vào sổ. Biết là thư rác rồi ai còn vào sổ nữa, có họa hâm mới vào sổ. Nghe nói người chơi tem bây giờ chơi cả phong bì, có thư nguyên càng tốt. Cứ cất đi, hay dở cũng là thư, sau này có khi là vô giá cả. Cũng là để tỏ mình rất dân chủ, chịu nghe mọi luồng ý kiến trái ngược để rộng đường dư luận. 3.- Có tin Bệ được điều về trường hai để vực trường này lên xứng tầm hai không. Bệ hoảng. Thế này chẳng hóa ra là một sự trù dập ngọt ngào ư. Phải nhờ ngay công luận ra tay đỡ kẻo muộn. Bệ lục tìm cáp của nhà báo. Nhà báo hẹn chờ để phôn về Sở hỏi xem có đúng không đã. Hóa ra không phải, chỉ là hội thảo điểm thực hiện hai không thôi, Bệ là đại biểu mời danh dự. Hiệu trưởng lại đích thân đưa giấy mời, kèm lời dặn của giám đốc Sở không được vắng mặt, kẻo cánh báo đài lại sôi lên vấn đề trù dập cây ngay cây đứng. Vấn đề liên quan toàn quốc thì không thể không đi. Nhưng cái lá thư dặn dò kia có phải chỉ bâng quơ không đây. Báo đài đã đưa Bệ lên thì báo đài sẽ phải bênh Bệ chứ. Thằng nào dám đánh Bệ. Đánh Bệ là đánh vào biểu tượng của hai không, cá nhân chịu tội đã đành, tập thể lãnh đạo địa phương cũng chịu liên đới, vì báo đài thjeer nào chẳng đưa ra câu hỏi ngji vấn: Phải chăng có kẻ mất thi đua mà hậm hực tổ chức hại người dũng cảm nhìn thẳng sự thật, dám nói đúng sự thật. Vậy là Bệ yên tâm đi họp. Tuy nhiên vẫn phải dè chừng loại tiểu nhân cắn trộm bằng món củ đậu bay. Ném xong nó cao chạy xa bay, vô bằng vô cớ biết tìm ai. Có thể xét vân tay, nhưng ai làm cho việc ấy. Trời nắng khá gắt mà Bệ vẫn diện comple, một cách phòng thân hiệu quả với bạo lực. Áo dầy có bị đấm bị ném cũng đỡ đau. Quân tử phòng thân là đắc sách nhất, chẳng ai cười cả. Hóa ra lo hão. Chặng đường hơn chục cây số bình an vô sự. Đến cổng trường vẫn yên. Một đồng nghiệp ở trường hai thấy Bệ đến đi ra bắt tay chào. Nghe tiếng Chào thầy Bệ, mấy bà bán rau gần đấy liền xô đến hỏi thăm ai là thầy Bệ. Người đồng nghiệp phấn khởi giới thiệu người nổi tiếng của quê hương với họ. Bà bán rau muống lập tức vung tay vả vào mặt Bệ một cái tối tăm mặt mày. Bà bán dưa gần như đồng thời hắt cả bát dưa có nước theo, nước dưa khăn khẳn bắn cả vào người đồng nghiệp trường hai. VinA quang phải tự làm nên, đằng này mày có vinh quang bằng mồ hôi của mấy trăm cha mẹ học sinh trường này đấy, chúng tao đời đời nguyền rủa mày. Bệ vội vàng đề nổ máy phi xe vào trường mặc những lời chửi rủa rơi vãi đằng sau. Bệ không bị no đòn nhưng lại bị mùi khăn khẳn tra tấn suốt thời gian dự họp. Cùng mùi dưa ấy là mùi đăng đắng cuộc đời phảng phất. Hai không với hai thật chẳng vào tai, Bệ chỉ mong xong việc để về tháo bỏ cái mùi dưa muối này đi. Vợ chờ chồng về thông báo có anh bạn đồng môn mời ăn cưới em. Bệ rủ vợ đi cùng, vợ chối đây đẩy, chối khác thường. Chột dạ Bệ hỏi: Sao lần này mình thế nào ấy, không sợ xấu chàng hổ ai à. Xấu chàng hổ ai không sợ bằng nếm mùi lườm nguýt với nước dưa muối. Bị chạm nọc, Bệ cứng họng không dám nài nỉ thêm. Anh hùng ở đâu chứ về nhà còn kém vợ xa, nhất vợ nhì giời thật. Bệ không dám diện comple sợ mùi nước dưa còn trong suy nghĩ. Nhỡ có người nào biết bảo bộ áo của thầy chuyên giặt bằng nước dưa thì nhục. Bệ mặc áo sơ mi trắng thắt cavat đỏ, nom khá nổi. Tính Bệ thích diện từ ngày vào học sư phạm. Giáo sư bảo giáo sinh đã phải chú ý trang phục cho thành thói quen. Người thầy khi đứng trên bục giảng phải coi trọng ngoại hình, lấy đó là sự tôn trọng học sinh để học sinh kính trọng mình. Người bạn đồng môn ở ngay xã bên, yên tâm không sợ dân khu trường hai đòi nợ vinh quang. Đám cưới đông ngàn ngạt. Thiếp mời có giờ, ai cũng không muốn làm khó cho chủ nên đến gần như trùng nhau. Phong bì đưa tranh thủ. Nước uống tranh thủ. Chưa kịp nâng chén nước đã có người mời đi dùng bữa. Thông cảm đang thiếu một người. Thực ra mâm Bệ được chủ xếp còn thiếu hai người. Bệ và bốn người ngồi trước đành chờ. Một người xin phép sang mâm xa hơn một chút chào bạn lâu ngày mới gặp. Hai người khác thì xin phép đi chuốc rượu vì có người gọi. Lâu lâu sau gia chủ dẫn một khách đến ngồi cho đủ mâm. Chỉ chờ có thế người ngồi trước liền đứng dậy xin phép sang mâm khác đang thiếu một người. Bệ ngồi chết trân, ngóng mãi không thấy có người đến ngồi cùng. Gia chủ co kéo thế nào cũng không có ai đến. Khó xử quá. Toàn khách lạ, Bệ không biết làm sao để có lý do rút lui. Đi ăn cỗ không có người muốn ngồi cùng hỏi còn gì ớn bằng. Bệ quyết định lặng lẽ về. Gia chủ có người thấy vội chạy tới tha thiết mời ở lại chút nữa. Bệ giơ di động ra bảo có việc gấp, hẹn mươi phút sau giải quyết xong việc sẽ quay lại. Cả chủ và khách đều thừa biết sẽ không có sự quay lại nhưng đều giả bộ không biết. Bệ chưa đi khỏi đã nghe thấy tiếng nói phía sau: Thầy giáo hai không đấy, nổi tiếng cả nước nên chẳng ai dám ngồi cùng, sợ mang tiếng thấy người sang bắt quàng làm thân. Người ấy phải ngồi trên bộ mới hợp, mâm bộ với nhau chắc vừa tầm. Bệ lại phải rảo chân không để lời bàn tán kịp bám vào lưng áo. Bệ thề lần sau không bao giờ đi ăn cỗ đâu nữa. Chỗ nào không thể kiếu thì đùn vợ đi, vợ không đi thì thây kệ. Khi lượng thư gửi đến giảm đi thì Bệ lại có nhiều thời gian dành cho bài giảng hơn. Chất men say của người nổi tiếng nhường lại cho chất men say của người thầy giáo quen thuộc. Bệ nhận thấy điều này khi giảng bài Li tao của Khuất Nguyên. Con người này mới 38 tuổi đang tràn đầy sáng tạo và tài hoa mà nước Sở không dung nổi đành cam tâm gửi thân cho nước sông Mịch La giữ hộ chứ quyết không đục theo người ta để tồn tại. Đúng sai lợi hại thế nào không biết, nhưng việc ông làm đã thành một bài học cho đời sau. Tên tuổi ông vì thế còn sống mãi với nhân gian. Ông sống với nhân gian đến hai lần vì cả những tác phẩm văn học ông để lại. Hai cái đáng sống mãi ấy hòa làm một càng khiến ông lung linh hơn. Bệ rất thích nhân vật này, nên khi làm luận văn tốt nghiệp đã chọn đề tài Khuất Nguyên với Li tao. Thi giáo viên giỏi Bệ cũng chọn giảng bài Li tao này. Mỗi khi giảng đến Li tao Bệ như nhập đồng, như mình là Khuất Nguyên đang thuyết giảng lẽ sống của riêng mình. Vậy mà sau giờ giải lao, có đứa học trò ngỗ nghịc nào đó viết trên bảng dòng chữ to tướng: Ở trường thầy Bệ thích Li tao chứ không thích Cận tao chúng mày ạ. Chắc ở đời thầy Bệ cũng muốn mọi người Li tao, hả? Đây không còn là trò nghịch nữa. Bình thường hẳn Bệ đã gọi hiệu trưởng đến chứng kiến để truy tìm học trò hư dám xúc phạm cả thầy giáo, nhưng bây giờ Bệ lại nín thinh, tự xóa đi dòng chữ ấy để cố sức giảng cho xong bài. Thế là ngay cả học trò cũng muốn hắt nước dưa vào mặt thầy rồi. Bệ trầm tư một mình, trong lòng muốn nói: Nếu đổi được cái Dũng cảm bội tinh lấy sự yên bình vốn có thì tôi xin đổi ngay, nào ai có muốn đổi cho tôi không? Có ai muốn đổi cho tôi không? Có ai muốn đổi cho tôi không?
Phạm Thuận Thành Thường Vũ - An Bình - Thuận Thành - Bắc Ninh 02413.782.355 - 0168.5300.803
|
||
Nguyễn Xuân Đàn @ 11:18 28/05/2010
Số lượt xem: 2233
Đỗ Việt Khoa người hùng thất bại? - Bài 1
TP - “Xin lỗi Người đương thời, anh hùng chống tiêu cực Đỗ Việt Khoa vì gọi anh là chàng điếc hồn nhiên. Trong ngày tháng năm oi bức, ngột ngạt ở Vân Tảo, mắt anh đỏ hoe khi tuyên bố bỏ chống tiêu cực, rời nghề giáo sau 17 năm công tác - tôi đã nghe nhiều lần anh nhận mình là người điếc”.
Bài 1: Tôi tỉnh ngộ
Thầy giáo Khoa khẳng định từ bỏ nghề giáo, từ bỏ cuộc đấu tranh chống tiêu cực đang dang dở, ngổn ngang. Và, anh đã khóc. Từ bỏ hay phải ra đi
Chúng tôi bắt đầu câu chuyện tại nhà riêng thầy giáo Đỗ Việt Khoa ở Vân Tảo, Thường Tín, Hà Nội. Tôi nói với anh Khoa, trước khi đến đây tôi gặp một số người liên quan việc chống tiêu cực của anh. Có người cho rằng, anh hâm, điếc, lẩn thẩn. Có người lại nói, anh là nạn nhân của nổi tiếng, gồng mình chạy theo hào quang.
Có người thì cho biết, thầy Khoa bị đuổi việc vì không hoàn thành nhiệm vụ, chứ chẳng hảo hớn gì với cái gọi là từ bỏ để thức tỉnh ai đó. Cũng người thẳng thắn chỉ ra rằng, cái mà anh gọi là tiêu cực tại trường Vân Tảo là chuyện không hiếm trong cuộc sống (giống như nhà nào cũng có ít rác, chứ không vô trùng như trong phòng thí nghiệm) nên việc kiện tụng của anh làm mệt mỏi nhà trường, mệt những người tham gia giải quyết... vì thế họ chán anh.
Thầy Khoa cười: “Người ta vẫn nói về anh Khoa như vậy. Họ còn tung tin anh Khoa được bọn phản động mua cho camera, máy ảnh để làm việc. Họ nói nhiều, nhiều lắm...”. Như để trả lời cho những băn khoăn của tôi, anh đưa lá đơn xin thôi việc và giãi bày: “Anh Khoa từ bỏ vì không muốn làm người lập dị nữa”.
...Kính gửi ông Nguyễn Hữu Độ, Giám đốc Sở GD-ĐT Thành phố Hà Nội. Tên tôi Đỗ Việt Khoa, sinh ngày 29-5-1968, là giáo viên trường THPT Vân Tảo, Thường Tín, Hà Nội. Tôi làm đơn này đề nghị ông và các cán bộ lãnh đạo Sở GD-ĐT Hà Nội cho tôi thôi việc hẳn kể từ tháng 7-2010.
Lý do: Như ông đã biết, tôi đã gửi nhiều đơn tố cáo các việc làm sai trái... của các cá nhân liên quan từ tháng 12-2007 đến nay. Tuy nhiên, thanh tra Sở GD-ĐT Hà Tây cũ và Hà Nội đã cố tình kéo dài việc thanh tra...
Tôi đã gửi đơn khiếu nại nhiều lần đề nghị ông giải quyết, ra quyết định hành chính xử lý đối với những sai phạm mà ông đã khẳng định. Tôi sẵn sàng chấp nhận bị kỷ luật nếu các ông cho tôi là vi phạm. Tuy nhiên, trong thời gian dài, lãnh đạo Sở GD-ĐT Hà Nội im lặng không giải quyết. Tôi cũng có đơn gửi lãnh đạo thành phố Hà Nội và Bộ GD-ĐT. Nhưng tất cả đều im lặng...
Cuộc đấu tranh của tôi 4 năm nay vừa nhằm bảo vệ kỷ cương của ngành giáo dục, bảo vệ quyền lợi nhân dân và quyền lợi hợp pháp của cá nhân tôi. Sai phạm có hệ thống, có tổ chức không bị xử lý khiến tôi mất niềm tin vào lãnh đạo Sở GD-ĐT các cấp... Sức chịu đựng của tôi có hạn...(lược trích đơn xin thôi việc của thầy Đỗ Việt Khoa).
Anh Khoa nói, tài liệu nặng hàng kilôgam còn đó nhưng đành xếp lại. Anh cho rằng, sự nấn ná, né tránh của một số cán bộ có sức hủy hoại ghê gớm đến quyết tâm, nhiệt huyết theo đuổi vụ việc của anh. Họ sử dụng cách đó như chìa khóa lấp liếm sự thật, thay đen đổi trắng và tạo cớ đẩy người tốt đến chỗ mắc lỗi và cục diện cuộc chiến thay đổi.
Anh tự nhận mình hồn nhiên khi quá tin vào những lời hứa, động viên và tin vào sự trong sáng của một số cán bộ trong ngành nên vỡ mộng, đau đớn. Những cụm từ “cứ bình tĩnh”, “chúng tôi đang xem xét”, “sẽ xử lý những vấn đề thầy nêu”... nghe thật mệt mỏi.
“Anh Khoa đã hiểu được nhiều điều, vỡ ra nhiều thứ. Bốn năm qua anh Khoa đã cố gắng nhưng giờ thì chịu rồi” – thầy Khoa nói.
Điếc không sợ súng
Thầy Khoa bị điếc từ nhỏ. Người ta từng nghĩ thầy Khoa kiện tụng rồi nổi tiếng là do đánh thuê nhằm lật đổ hiệu trưởng cũ theo đơn đặt hàng của nhóm người nào đó. Cũng có người cho rằng, quay được cảnh tiêu cực trong thi cử năm 2006 là tình cờ, may mắn...
Kẻ can đảm cô đơn hay người anh hùng thất bại đều bi thảm như nhau. Nhưng, họ đã góp phần làm thay đổi xã hội theo một cách nào đó
Từ đó, Đỗ Việt Khoa chủ yếu cảm nhận cuộc sống qua đôi mắt. Cuộc sống của Đỗ Việt Khoa là sắc màu và chuyển động. Đi học, Đỗ Việt Khoa rất chăm chỉ và nhập tâm (có lẽ là không bị chi phối bởi âm thanh).
Một thầy giáo chủ nhiệm thời Đỗ Việt Khoa học cấp 2 năm nay đã 80 tuổi nhớ lại: “Tôi luôn xếp cho Khoa ngồi bàn đầu, thậm chí là bàn riêng ngồi gần thầy. Mỗi lần giảng tôi thường đứng cạnh Khoa và hỏi: Có nghe rõ không em? Nói chung Khoa chăm chỉ, ngoan...".
Ngoài ra Đỗ Việt Khoa thời đó luôn được thầy quan tâm đặc biệt vì là học sinh khiếm thính. Còn bí quyết học của Đỗ Việt Khoa: "Tôi đọc sách giáo khoa, và vở chép bài của bạn học là chủ yếu. Học qua sách, học qua bạn thân. Đến lớp có bạn có bè, có không khí học tập để nhớ thêm, chứ chủ yếu là đọc sách..." - thầy Đỗ Việt Khoa nhớ lại.
Học phổ thông, Đỗ Việt Khoa học rất khá. Năm 1986 là một trong những thí sinh đỗ cao trong kỳ thi vào Đại học Tổng hợp Hà Nội. Đỗ Việt Khoa sống khép mình, ngại giao tiếp. Cái dáng vẻ e dè, ngơ ngác trong mỗi câu chuyện với bạn bè khiến Đỗ Việt Khoa dễ bị coi là không bình thường. Chỉ người thân, bạn học là không nghĩ vậy vì đã biết cái sự học của Khoa. Cho đến giờ cái dáng vẻ của anh vẫn thế.
Những năm tháng Đỗ Việt Khoa đi học là thời điểm đất nước gặp nhiều khó khăn về kinh tế, song tình thầy trò, bạn bè rất sâu nặng, không lai căng, pha tạp như giờ. Đỗ Việt Khoa may mắn được gặp nhiều người thầy tốt, hết mực thương yêu, giúp đỡ học trò; đặc biệt hơn khi học trò Khoa là người khuyết tật nên tình cảm các thầy dành cho anh càng đậm, càng rõ.
Bằng sự tinh tế khác thường và sự thâu nạp cuộc sống rất riêng, có phần cực đoan của người khuyết tật đã cài đặt vào đầu chàng sinh viên Đại học Tổng hợp một suy nghĩ khó lay chuyển: Thầy giáo là người tốt, môi trường sư phạm là trọng sạch tuyệt đối.
Năm thứ hai đại học, Đỗ Việt Khoa bắt đầu có được thiết bị trợ thính. Anh cả tôi học ở Liên Xô mua được thiết bị trợ thính, gửi về cho tôi như món quà đặc biệt. Có lẽ đã quá lâu sống trong tĩnh lặng nên với Đỗ Việt Khoa mọi thứ gần như đã an bài. Chẳng hạn như an bài về sự cảm nhận cuộc sống, về sự tốt - xấu ở đời. Sự thay đổi khi nghe được âm thanh của cuộc sống chỉ có thể là bồi đắp thêm cho định kiến ấy trong con người Đỗ Việt Khoa mà thôi (mặc dù có thiết bị trợ thính nhưng thầy Khoa giờ chỉ nghe được khoảng 60%).
Năm 1992, Đỗ Việt Khoa tốt nghiệp Đại học Tổng hợp Hà Nội, khoa Địa chất. Anh làm việc cho một số Cty khoáng sản. Hai năm công tác trong lĩnh vực này nhưng anh thấy không phù hợp. Thời điểm ấy có một thầy giáo ở Sở GD-ĐT mời anh về giảng dạy tại trường THPT Đồng Quan (Hà Tây cũ). Đỗ Việt Khoa nhận lời ngay. Lương 186.000đồng/tháng nhưng Đỗ Việt Khoa luôn vui, hăng say với công việc. Anh công tác tại đây 7 năm rồi chuyển về trường Vân Tảo cho đến hôm nay.
Đầu năm 2005, một lần gặp gỡ bạn cũ, anh nghe kể nhiều chuyện tiêu cực trong thi cử, trong đó có việc giải bài tập thể tại các kỳ thi tốt nghiệp THPT. “Tôi rất ít gặp gỡ giao lưu nên không được nghe nhiều chuyện. Thường thì cứ đến lớp rồi về nhà. Khi nghe bạn bè kể vậy tôi không tin là có chuyện tiêu cực ngang nhiên như vậy. Có cô bạn còn kể, ngày 20-11 đưa phong bì chậm cho thầy giáo chủ nhiệm mà con bị đối xử không tốt. Tôi nói với bạn bè rằng, nếu gặp cảnh ấy sẽ không làm ngơ.
Năm 2006, tôi coi thi ở trường Phú Xuyên thấy cảnh như lời kể của mấy người bạn. Tại phòng thi, giám thị bỏ phòng đi chơi, mỗi tôi ở lại. Có người còn ép tôi đi chơi để học sinh được thoải mái làm bài.
Sau buổi thi đầu tiên, đêm về tôi không chợp mắt nổi. Ngày thi thứ hai, tôi điện cho Thứ trưởng Bành Tiến Long, trao đổi sự việc và ông đồng ý cho tôi đưa chuyện này lên công luận. Tôi quay cảnh này và sau đó sự việc như thế nào thì mọi người đều đã biết”.
Từ đó, anh lao vào cuộc chiến chống tiêu cực một cách say mê. Khi đó anh thấy cả xã hội đang cổ vũ cho mình. Anh thấy chỗ nào cũng cần phải quét rác. Anh cần mẫn làm sạch môi trường nơi mình công tác một cách quá quyết liệt...
Thế nhưng, sau 4 năm trải mình trong cuộc kiện tụng, với đôi tai có thiết bị trợ thính, anh nghe đủ nhiều để hiểu ra rằng, mình là chàng điếc hồn nhiên.
Anh đã tỉnh ngộ!
Lê Anh Đạt
Đỗ Việt Khoa người hùng thất bại? Bài cuối: Như chuyện hài
TP - Chúng tôi không đề cập chuyện kiện tụng mà muốn nói vấn đề khác, đó là cách phản ứng của một số cao thủ trước việc làm của thầy Khoa. Thế nhưng, trong cuộc đấu tranh chống tiêu cực, bị tổn thất cũng là chuyện thường. Hơn nữa, cũng không thể mong sự khoan hòa, tử tế từ một số người không muốn làm việc tốt, vì nếu thế thì đã chẳng có cuộc chiến nào xảy đến. Có chút nuối tiếc là, chuyện xảy ra trong ngành giáo dục, nơi đáng ra việc được xử lý có giáo dục hơn.
Không gồng mình?
Tôi thử trao đổi với anh Khoa: Không một hiệu trưởng nào lại yên tâm khi trong ngôi trường của mình luôn có người săm soi sơ suất, sai sót rồi hô hoán cho xã hội biết. Sao không chọn cách góp ý với lãnh đạo để sửa sai? Có phải cái xấu nào, cái tiêu cực nào cũng đáng phơi ra cho thiên hạ xem mới sửa chữa được. Nếu anh cùng nhà trường cải tạo cái xấu thành cái tốt thì chắc là tốt hơn việc dùng sự nổi tiếng để ép, mặc cả với lãnh đạo. Anh nổi tiếng và được yêu quý khắp nơi nhưng nếu bị ghét, bị cô lập ở cơ quan, đơn vị thậm chí ở quê nhà thì có gì hay ho chứ? Người ta bảo anh có phần quá đà...
Anh Khoa cười và nói rằng, anh không hề bị hào quang Người đương thời, và những hào quang khác từ dư luận che lấp con người thật của mình. Ngay cả khi ứng cử Đại biểu Quốc hội, có nhiều người ủng hộ nhưng cũng có nhiều người ghét mà cay độc: Ông Khoa quá tự đại, đi quá xa cái ranh giới của mình. Thế nhưng, đó lại là quyết định rất đặc trưng Đỗ Việt Khoa.
“Sau khi anh Khoa được mọi người biết đến, có một vị đang công tác trong Quốc hội gọi điện đặt vấn đề là nên ứng cử đại biểu Quốc hội để làm cái gì đó đóng góp cho ngành giáo dục nước nhà. Ông ấy động viên, khích lệ nên anh Khoa liều mình ứng cử, chứ không phải tự đại, tự cao” – Thầy Khoa nói. Được biết, lần lấy ý kiến tại trường Vân Tảo, thầy Khoa không được ai ủng hộ việc ứng cử Đại biểu Quốc hội.
Thầy Khoa cho rằng, tại trường mỗi khi phát hiện những cái sai, cái chưa hợp lý anh đều góp ý với lãnh đạo nhưng đều bị quy là chống đối. Sự khác nhau trong suy nghĩ đã đẩy anh Khoa và lãnh đạo xa nhau, cực đoan hơn, thách thức hơn... Anh Khoa không muốn nói sâu về nội bộ nơi mình công tác mà cho rằng chỉ là anh không phù hợp với môi trường hiện tại nữa.
Ảnh: Nguyễn Dũng.
Xem thêm:
http://www.tienphong.vn/Phong-Su/501524/Do-Viet-Khoa-nguoi-hung-that-bai-Bai-cuoi-Nhu-chuyen-hai.html
Có hai giọt nước mắt
Giọt nào đúng, giọt nào sai
Giọt nào trái , giọt nào phải...
Giọt phải thì sai
Giọt trái thì đúng...
Ôi! Chua chát ! Thầy nhỉ?
Thế nhưng, sau 4 năm trải mình trong cuộc kiện tụng, với đôi tai có thiết bị trợ thính, anh nghe đủ nhiều để hiểu ra rằng, mình là chàng điếc hồn nhiên.
Anh đã tỉnh ngộ!